秋閨怨

宋代 曹勛
憂勤番作妒,險詖自為才。 趙瑟弦初絕,秦箏曲更哀。 蛛綱羅妝鑒,庭蕪暗玉階。 聽雞雖自誤,辭輦卻成非。 猶謝昭陽月,時來照寢衣。
yōu qín fān zuò   xiǎn wèi cái
zhào xián chū jué   qín zhēng gèng āi
zhū gāng luó zhuāng jiàn   tíng àn jiē
tīng suī   niǎn què chéng fēi
yóu xiè zhāo yáng yuè   shí lái zhào qǐn