秋閨

唐代 鄭愔
征客向輪台,幽閨寂不開。音書秋雁斷,機杼夜蛩催。 虛幌風吹葉,閒階露濕苔。自憐愁思影,常共月裴回。
zhēng xiàng lún tái   yōu guī kāi yīn shū qiū yàn duàn   zhù qióng cuī
huǎng fēng chuī   xián jiē shī tái lián chóu yǐng   cháng gòng yuè péi huí