秋感四首 其一

南北朝 劉峻
高台涼月罷笙歌,寥廓秋宵意若何。紫塞鴻飢忘有弋,銀河鵲散悵無窠。 自淪湖海風情減,卻訝英雄霸術多。青史茫茫愁再讀,更闌默對撲燈蛾。
gāo tái liáng yuè shēng   liáo kuò qiū xiāo ruò sāi hóng wàng yǒu   yín què sàn chàng
lún hǎi fēng qíng jiǎn   què yīng xióng shù duō qīng shǐ máng máng chóu zài   gēng lán duì dēng é