秋感二首 其二

宋代 張耒
秋山多遠聲,日暮尤百態。鳴風落高樹,清澗瀉寒瀨。 鳴蜩默誰憐,瘖死不償罪。蛩啼獨不已,有愬未逢解。 天時激汝曹,寧自知進退。吹噓成踴躍,芻狗忌撤祭。 庭空月宵掛,園冷露晨沛。嗟哉心雖忘,俯事還感慨。
qiū shān duō yuǎn shēng   yóu bǎi tài míng fēng luò gāo shù qīng   jiàn xiè hán lài    
míng tiáo shuí lián   yīn cháng zuì qióng yǒu   wèi féng jiě    
tiān shí cáo   níng zhī jìn tuì 退 chuī chéng yǒng yuè chú   gǒu chè    
tíng kōng yuè xiāo guà   yuán lěng chén pèi jiē zāi xīn suī wàng   shì hái gǎn kǎi