秋感

宋代 朱昂
我行向東郊,徘徊望秋樹。落日四無人,汩汩水東注。 禾黍互高低,鳥雀驚遲暮。即此懷舊山,佇立不能去。
xíng xiàng dōng jiāo   pái huái wàng qiū shù luò rén   shuǐ dōng zhù
shǔ gāo   niǎo què jīng chí huái jiù shān   zhù néng