秋風變

宋代 白玉蟾
一從佳人去,念念思杳魂。 頃刻不離懷,夢寐常溫溫。 幽人非好色,脂粉何萬群。 良馬只一鞍,好花只一春。 流水去不返,青霄徒白雲。 香魂在九泉,夫豈不酸辛。 人間尚寂寂,陰府復何言。 造物略不悲,蒼天不我憐。 南風復西風,景物易變遷。 獨有一雨心,朝暮佳人邊。 幽冥不可詰,寧忍度歲年。 此身當如何,何當委荒煙。 若夫世間人,豈知道義堅。 孤然不自惜,悵望瑤台仙。 置之勿復道,時時淚漣漣。 不堪酒醒時,月下與風前。 有夢夢不成,所思長縣縣。 萬里亦可到,一死今杳然。 相憶而自嘆,蒼天復蒼天。
cóng jiā rén   niàn niàn yǎo hún  
qǐng huái   mèng mèi cháng wēn wēn  
yōu rén fēi hào   zhī fěn wàn qún  
liáng zhǐ ān   hǎo huā zhǐ chūn  
liú shuǐ fǎn   qīng xiāo bái yún  
xiāng hún zài jiǔ quán   suān xīn  
rén jiān shàng   yīn yán  
zào lüè bēi   cāng tiān lián  
nán fēng 西 fēng   jǐng biàn qiān  
yǒu xīn   zhāo jiā rén biān  
yōu míng   níng rěn suì nián  
shēn dāng   dāng wěi huāng yān  
ruò shì jiān rén   zhī dào jiān  
rán   chàng wàng yáo tái xiān  
zhì zhī dào   shí shí lèi lián lián  
kān jiǔ xǐng shí   yuè xià fēng qián  
yǒu mèng mèng chéng   suǒ zhǎng xiàn xiàn  
wàn dào   jīn yǎo rán  
xiāng ér tàn   cāng tiān cāng tiān