秋風

宋代 張鎡
秋風本自佳,豈直令人悲。 連宵天上送好月,我病偶失登樓時。 長安城中少人詠,風月似厭空相隨。 凌晨吹雲滿虛際,卻向山頭移雨至。 老夫識破不生愁,黃葉階前從委地。 人生三萬六千日,何苦區區論得失。 定將印綬棄擲歸南湖,秋風與我還相娛。
qiū fēng běn jiā   zhí lìng rén bēi  
lián xiāo tiān shàng sòng hǎo yuè   bìng ǒu shī dēng lóu shí  
cháng ān chéng zhōng shǎo rén yǒng   fēng yuè shì yàn kōng xiāng suí  
líng chén chuī yún mǎn 滿   què xiàng shān tóu zhì  
lǎo shí shēng chóu   huáng jiē qián cóng wěi  
rén shēng sān wàn liù qiān   lùn shī  
dìng jiāng yìn shòu zhì guī nán   qiū fēng hái xiāng