秋風

宋代 梅堯臣
秋風不饒物,斗至聲已惡。 青林葉尚繁,雖好將恐落。 人意誠愛惜,節候肯相若。 白髮無再玄,盛衰茲可度。
qiū fēng ráo   dòu zhì shēng è  
qīng lín shàng fán   suī hǎo jiāng kǒng luò  
rén chéng ài   jié hòu kěn xiāng ruò  
bái zài xuán   shèng shuāi