秋峰

明代 于謙
浮雲散盡雨初晴,天際群峰削不成。萬朵芙蓉相掩映,九華仙掌自分明。 幽崖樹色經霜古,絕頂松濤入夜驚。日暮南樓增爽氣,可能相對豁吟情。
yún sàn jìn chū qíng   tiān qún fēng xuē chéng wàn duǒ róng xiāng yǎn yìng jiǔ   huá xiān zhǎng fēn míng    
yōu shù jīng shuāng   jué dǐng sōng tāo jīng nán lóu zēng shuǎng   néng xiāng duì huō yín qíng