秋冬之交雜賦

宋代 陸游
避俗嫌林淺,安貧覺屋寬。 地爐燒葑火,土榻藉薄團。 稚子夸藜糝,高僧輟芋殘。 霜寒固難出,不怕笑蹣跚。
xián lín qiǎn   ān pín jué kuān  
shāo fēng huǒ   báo tuán  
zhì kuā sǎn   gāo sēng chuò cán  
shuāng hán nán chū   xiào pán shān