秋登燕子磯懷古

近現代 楊雪窗
接天帆去眼中微,石燕憑虛作意飛。細雨冥濛洗千樹,倚亭空翠濕人衣。 煙濤蹴岸噴成雪,壁立截江江勢折。可憐六代隨流水,世事浮沉生詭譎。 我來盤磴細如蚓,我去青山歸一發。輸與鷗鳧恣翔舞,沙行岩宿愛清絕。 江客登臨失要津,此水年年落漲痕。遙憶謫仙憑覽處,楚江作酒石為樽。 興酣邀月許知己,石上苔衣臥醉魂。風流銷散空回首,此磯閱世成耆舊。 造物由來若等閒,坐使萬靈皆入彀。揮手西風吹木葉,夢中一夜雲山瘦。
jiē tiān fān yǎn zhōng wēi   shí yàn píng zuò fēi míng méng qiān shù   tíng kōng cuì shī rén
yān tāo àn pēn chéng xuě   jié jiāng jiāng shì zhé lián liù dài suí liú shuǐ   shì shì chén shēng guǐ jué
lái pán dèng yǐn   qīng shān guī shū ōu xiáng   shā xíng yán 宿 ài qīng jué
jiāng dēng lín shī yào jīn   shuǐ nián nián luò zhǎng hén yáo zhé xiān píng lǎn chù   chǔ jiāng zuò jiǔ shí wèi zūn
xīng hān yāo yuè zhī   shí shàng tái zuì hún fēng liú xiāo sàn kōng huí shǒu   yuè shì chéng jiù
zào yóu lái ruò děng xián   zuò shǐ 使 wàn líng jiē gòu huī shǒu 西 fēng chuī   mèng zhōng yún shān shòu