秋登蘭山寄張五

唐代 孟浩然
北山白雲里,隱者自怡悅。 相望試登高,心隨雁飛滅。 愁因薄暮起,興是清秋發。 時見歸村人,沙行渡頭歇。 天邊樹若薺,江畔洲如月。 何當載酒來,共醉重陽節。
běi shān bái yún   yǐn zhě yuè
xiāng wàng shì dēng gāo   xīn suí yàn fēi miè
chóu yīn   xīng shì qīng qiū
shí jiàn guī cūn rén   shā xíng tóu xiē
tiān biān shù ruò   jiāng pàn zhōu yuè
dāng zài jiǔ lái   gòng zuì chóng yáng jié