秋燈

清代 繆贊熙
空庭冷月逼窗紗,兀坐焚膏隱恨賒。顧影自憐秋里客,連床分照夢還家。 雲山萬里經飄梗,霜柝三更正落花。辜負兒時書味永,寒釭伴我尚天涯。
kōng tíng lěng yuè chuāng shā   zuò fén gāo yǐn hèn shē yǐng lián qiū   lián chuáng fēn zhào mèng huán jiā
yún shān wàn jīng piāo gěng   shuāng tuò sān gēng zhèng luò huā ér shí shū wèi yǒng   hán gāng bàn shàng tiān