秋村

唐代 韓偓
稻壟蓼紅溝水清,荻園葉白秋日明。空坡路細見騎過, 遠田人靜聞水行。柴門狼藉牛羊氣,竹塢幽深雞犬聲。 絕粒看經香一炷,心知無事即長生。
dào lǒng liǎo hóng gōu shuǐ qīng   yuán bái qiū míng kōng jiàn guò  
yuǎn tián rén jìng wén shuǐ xíng chái mén láng niú yáng   zhú yōu shēn quǎn shēng
jué kàn jīng xiāng zhù   xīn zhī shì cháng shēng