秋詞

唐代 劉禹錫
山明水淨夜來霜,數樹深紅出淺黃. 試上高樓清入骨,豈如春色嗾人狂.
shān míng shuǐ jìng lái shuāng   shù shù shēn hóng chū qiǎn huáng  
shì shàng gāo lóu qīng   chūn sǒu rén kuáng