秋愁

宋代 歐陽澈
層樓夜午轉西風,眉際新愁剗地濃。怪得當時潘與宋,淒涼尤怯此時逢。
céng lóu zhuǎn 西 fēng   méi xīn chóu chǎn nóng guài de dāng shí pān sòng   liáng yóu qiè shí féng