秋蟲篇

宋代 張侃
縣樓漏鼓聲逄逄,秋深夜永睡未濃。窗前秋色已可掬,枕畔秋涼能暗通。 偶思向來所歷事,記一忘十馬牛風。醒然如寤或省起,四壁不耐吟秋蛩。 秋蛩賦命抑何小,聲則甚大淒而雄。艱難七月陳王業,警戒再四由姬公。 如何秋蛩蒙好語,意謂有漸將成終。初非卒然來徑去,有如疾風轉孤蓬。 入我床下聲更切,恐我佐邑務纖洪。情知官府印窠大,不信民間機杼空。 就中懶婦絲未理,狂謳野舞廢女紅。競言秋蛩非促織,自是合歡人不識。 綠牙作籠金作柵,萬錢爭買成戲劇。撫枕三嘆忽成詩,秋蛩秋蛩竟何為。 汝喙從此鉗,汝聲從此辭。不平之鳴汝何預,宵爾之織汝無衣。 自形自色雖天付,我欲睡矣汝且住。
xiàn lóu lòu shēng páng páng   qiū shēn yǒng shuì wèi nóng chuāng qián qiū zhěn   pàn qiū liáng néng àn tōng    
ǒu xiàng lái suǒ shì   wàng shí niú fēng xǐng rán huò shěng   nài yín qiū qióng    
qiū qióng mìng xiǎo   shēng shèn ér xióng jiān nán yuè chén wáng jǐng   jiè zài yóu gōng    
qiū qióng méng hǎo   wèi yǒu jiàn jiāng chéng zhōng chū fēi rán lái jìng yǒu   fēng zhuǎn péng    
chuáng xià shēng gèng qiè   kǒng zuǒ xiān hóng qíng zhī guān yìn   xìn mín jiān zhù kōng    
jiù zhōng lǎn wèi   kuáng ōu fèi gōng jìng yán qiū qióng fēi zhī   shì huān rén shí    
zuò lóng jīn zuò zhà   wàn qián zhēng mǎi chéng zhěn sān tàn chéng shī qiū   qióng qiū qióng jìng wéi    
huì cóng qián   shēng cóng píng zhī míng xiāo   ěr zhī zhī    
xíng suī tiān   shuì qiě zhù