齊天樂·庾郎先自吟愁賦

宋代 姜夔
庾郎先自吟愁賦。淒淒更聞私語。露濕銅鋪,苔侵石井,都是曾聽伊處。哀音似訴。正思婦無眠,起尋機杼。曲曲屏山,夜涼獨自甚情緒。西窗又吹暗雨。為誰頻斷續,相和砧杵。候館迎秋,離宮吊月,別有傷心無數。豳詩漫與。笑籬落呼燈,世間兒女。寫入琴絲,一聲聲更苦。
láng xiān yín chóu gèng wén shī tóng   tái qīn shí jǐng   dōu shì céng tīng chù āi yīn shì zhèng mián   xún zhù píng shān   liáng shén qíng 西 chuāng yòu chuī àn wèi shuí pín duàn   xiāng zhēn chǔ hòu guǎn yíng qiū   gōng diào yuè   bié yǒu shāng xīn shù bīn shī màn xiào luò dēng   shì jiān ér xiě qín   shēng shēng gèng