齊天樂 荏平感舊

宋代 李恰
西風吹上潘郎鬢,添來舊愁無數。笛里關山,尊前月露,酒醒曾聞殘語。 哀絲乍訴,記人間幽期,斗增別緒。兩載重來,鞭絲空自漬塵土。 淒涼怕尋往夢,悵隨風柳絮,已將春去。桂冷驚寒,蓬飄怨遠,莫問相逢何處。 征鞍暫駐,笑滿眼箏琶,都非前侶。且自孤吟,和蟲階細譜。
西 fēng chuī shàng pān láng bìn   tiān lái jiù chóu shù guān shān   zūn qián yuè   jiǔ xǐng céng wén cán
āi zhà   rén jiān yōu   dòu zēng bié liǎng zài chóng lái   biān kōng chén
liáng xún wǎng mèng   chàng suí fēng liǔ   jiāng chūn guì lěng jīng hán   péng piāo yuàn yuǎn   wèn xiāng féng chǔ
zhēng ān zàn zhù   xiào mǎn 滿 yǎn zhēng   dōu fēi qián qiě yín   chóng jiē