齊天樂六首 其二

清代 蔣士銓
江山如此無情,甚與春愁俱滿。深悔當時,踟躕陌上,卻任花開緩緩。 東風不管,將一丈遊絲,等閒吹斷。若道緣慳,匆匆怎做踏春伴。 人生此恨難遣。剩垂楊一樹,雨疏煙嫩。碧漢星移,銀橋鵲去,比並天河還遠。 料他憔悴,也似兩年來,鬢絲新換。贏得思量,向懊儂船幔。
jiāng shān qíng   shén chūn chóu mǎn 滿 shēn huǐ dāng shí chí   chú shàng què   rèn huā kāi huǎn huǎn    
dōng fēng guǎn   jiāng zhàng yóu   děng xián chuī duàn ruò dào yuán qiān cōng   cōng zěn zuò chūn bàn    
rén shēng hèn nán qiǎn shèng chuí yáng shù   shū yān nèn hàn xīng yín qiáo   què bìng   tiān hái yuǎn      
liào qiáo cuì   liǎng nián lái   bìn xīn huàn yíng de liáng xiàng   ào nóng chuán màn