齊天樂(菊)

宋代 高觀國
叢幽一笑東籬曉,霜華又隨香冷。暈色黃嬌,低枝翠婉,來趁登高佳景。誰偏管領。是彭澤歸來,未荒三徑。最愜清觴,道家標緻自風韻。 南山依舊翠倚,採花無限思,西風吹醒。萬蕊金寒,三秋夢好,曾記餐英清詠。斕斑淚沁。怕節去蜂愁,雨荒煙暝。明日重陽,為誰簪短鬢。
cóng yōu xiào dōng xiǎo   shuāng huá yòu suí xiāng lěng yūn huáng jiāo   zhī cuì wǎn   lái chèn dēng gāo jiā jǐng shuí piān guǎn lǐng shì péng guī lái   wèi huāng sān jìng zuì qiè qīng shāng   dào jiā biāo zhì fēng yùn
nán shān jiù cuì   cǎi huā xiàn   西 fēng chuī xǐng wàn ruǐ jīn hán   sān qiū mèng hǎo   céng cān yīng qīng yǒng lán bān lèi qìn jié fēng chóu   huāng yān míng míng chóng yáng   wèi shuí zān duǎn bìn