齊天樂九首 其七

清代 項鴻祚
夢中記得登山約,風聲雨聲催醒。出郭濃陰,平堤新漲,此去柴桑村靜。 寺門深迥,剩滿地蒼雲,馬蹄不穩。人語吹來,重樓高倚萬松頂。 還向虛亭坐久,聽泉穿徑竹,塵念都冷。猿定安禪,鳥啼入梵,只有老僧心領。 經床試茗,卻回憶年年,總孤清景。猶是尋詩,一鍾煙外暝。
mèng zhōng de dēng shān yuē   fēng shēng shēng cuī xǐng chū guō nóng yīn píng   xīn zhǎng   chái sāng cūn jìng    
mén shēn jiǒng   shèng mǎn 滿 cāng yún   wěn rén chuī lái zhòng   lóu gāo wàn sōng dǐng    
hái xiàng tíng zuò jiǔ   tīng quán chuān 穿 jìng zhú   chén niàn dōu lěng yuán dìng ān chán niǎo   fàn zhǐ   yǒu lǎo sēng xīn lǐng    
jīng chuáng shì míng   què huí nián nián   zǒng qīng jǐng yóu shì xún shī   zhōng yān wài míng