齊天樂(端午和韻)

宋代 劉辰翁
枝頭雨是青梅淚。翻作一江春水。魚腹魂銷,龍舟叫徹,不了湖亭張戲。滿庭芳芷。正艾日高高,葛風細細。試比陳人,人間除我更誰似。 浮沈君共我里。記薰廓待對,聞雞蹴起。昨日蟾蜍,明朝蠅虎,身與渠衰更悴。老夫病已。任采綠采苓,為師為帝。但有昌陽,倩酤扶路醉。
zhī tóu shì qīng méi lèi fān zuò jiāng chūn shuǐ hún xiāo   lóng zhōu jiào chè   liǎo tíng zhāng mǎn 滿 tíng fāng zhǐ zhèng ài gāo gāo   fēng shì chén rén   rén jiān chú gèng shuí shì
shěn jūn gòng xūn kuò dài duì   wén zuó chán chú   míng cháo yíng   shēn shuāi gèng cuì lǎo bìng rèn cǎi cǎi líng   wèi shī wèi dàn yǒu chāng yáng   qiàn zuì