齊天樂(蟬)

宋代 王沂孫
綠槐千樹西窗悄,厭厭晝眠驚起。飲露身輕,吟風翅薄,半翦冰箋誰寄。淒涼倦耳。漫重拂琴絲,怕尋冠珥。短夢深宮,向人猶自訴憔悴。 殘虹收盡過雨,晚來頻斷續,都是秋意。病葉難留,纖柯易老,空憶斜陽身世。窗明月碎。甚已絕餘音,尚遺枯蛻。鬢影參差,斷魂青鏡里。
huái qiān shù 西 chuāng qiāo   yān yān zhòu mián jīng yǐn shēn qīng   yín fēng chì báo   bàn jiǎn bīng jiān shuí liáng juàn ěr màn zhòng qín   xún guān ěr duǎn mèng shēn gōng   xiàng rén yóu qiáo cuì
cán hóng shōu jǐn guò   wǎn lái pín duàn   dōu shì qiū bìng nán liú   xiān lǎo   kōng xié yáng shēn shì chuāng míng yuè suì shén jué yīn   shàng tuì bìn yǐng cēn   duàn hún qīng jìng