齊天樂

宋代 利登
淡雲荒草秋汀暮,歸心又寒煙水。論檻移花,量船載酒,寂寞當年情味。孤蓬夜閉。聽四壁松聲,欲高還細。似近如遙,露鴻聲亂楚天外。 藍橋人斷歲久,舊家曾共賞,九華花事。艷雪初融,生香自暖,消得金蓮貼地。相思破睡。謾一點琴心,暗關千里。愁怯潮生,曉帆風又起。
dàn yún huāng cǎo qiū tīng   guī xīn yòu hán yān shuǐ lùn kǎn huā   liàng chuán zài jiǔ   dāng nián qíng wèi péng tīng sōng shēng   gāo hái shì jìn yáo   hóng shēng luàn chǔ tiān wài
lán qiáo rén duàn suì jiǔ   jiù jiā céng gòng shǎng   jiǔ huá huā shì yàn xuě chū róng   shēng xiāng nuǎn   xiāo de jīn lián tiē xiāng shuì mán diǎn qín xīn   àn guān qiān chóu qiè cháo shēng   xiǎo fān fēng yòu