齊天樂

明代 汪洋
偶依蕭寺頹然壁,泠泠一池寒碧。樹惹斜曛,雲留倦影,省記青春顏色。 登樓思織。問愁病無名,可曾消得。莽莽河山,暮中都付牧兒笛。 從來夢終有極。祇年年雪嶺,孤白仍寂。腳下松濤,胸間酒跡,怕說江南羈客。 煙波故國,料漁火霜鍾,盡成空憶。莫寄新詞,有江湖阻隔。
ǒu xiāo tuí rán   líng líng chí hán shù xié xūn   yún liú juàn yǐng   shěng qīng chūn yán
dēng lóu zhī wèn chóu bìng míng   zēng xiāo de mǎng mǎng shān   zhōng dōu ér
cóng lái mèng zhōng yǒu nián nián xuě lǐng   bái réng jiǎo xià sōng tāo   xiōng jiān jiǔ   shuō jiāng nán
yān guó   liào huǒ shuāng zhōng   jǐn chéng kōng xīn   yǒu jiāng