戚氏·晚秋天

宋代 柳永
晚秋天。一霎微雨灑庭軒。檻菊蕭疏,井梧零亂惹殘煙。 悽然。望江關。飛雲黯淡 夕陽間。當時宋玉悲感,向此臨水與登山。遠道迢遞,行 人淒楚,倦聽隴水潺湲。正蟬吟敗葉,蛩響衰草,相應喧喧。 孤館度日如年。風露漸變,悄悄至更闌。長天淨,絳河清 淺,皓月嬋娟。思綿綿。 夜永對景,那堪屈指,暗想從前。未名未祿,綺陌紅樓, 往往經歲遷延。 帝里風光好,當年少日,暮宴朝歡。況有狂朋怪侶,遇當 歌、對酒競留連。別來迅 景如梭,舊遊似夢,煙水程何限。念利名、憔悴長縈絆。 追往事、空慘愁顏。漏箭 移、稍覺輕寒。漸鳴咽、畫角數聲殘。對閒窗畔,停燈向 曉,抱影無眠。
wǎn qiū tiān shà wēi tíng xuān kǎn xiāo shū   jǐng líng luàn cán yān
rán wàng jiāng guān fēi yún àn dàn
yáng jiān dāng shí sòng bēi gǎn   xiàng lín shuǐ dēng shān yuǎn dào tiáo   xíng
rén chǔ   juàn tīng lǒng shuǐ chán yuán zhèng chán yín bài   qióng xiǎng shuāi cǎo   xiāng yìng xuān xuān
guǎn nián fēng jiàn biàn   qiāo qiāo zhì gēng lán cháng tiān jìng   jiàng qīng
qiǎn   hào yuè chán juān mián 綿 mián 綿
yǒng duì jǐng   kān zhǐ   àn xiǎng cóng qián wèi míng wèi 祿   hóng lóu  
wǎng wǎng jīng suì qiān yán
fēng guāng hǎo   dāng nián shào   yàn cháo huān kuàng yǒu kuáng péng guài   dāng
duì jiǔ jìng liú lián bié lái xùn
jǐng suō   jiù yóu shì mèng   yān shuǐ chéng xiàn niàn míng qiáo cuì zhǎng yíng bàn
zhuī wǎng shì kōng cǎn chóu yán lòu jiàn
shāo jué qīng hán jiàn míng yàn huà jiǎo shù shēng cán duì xián chuāng pàn   tíng dēng xiàng
xiǎo   bào yǐng mián