七禽詠·行不得哥哥

宋代 劉學箕
行不得,喚阿兄。 向晚夕,獨悲鳴。 垣垣之途萬人履,跛鱉不休跬千里。 汝行不上可奈何,日暮途遠無蹉跎。
xíng   huàn ā xiōng  
xiàng wǎn   bēi míng  
yuán yuán zhī wàn rén   biē xiū kuǐ qiān  
xíng shàng nài   yuǎn cuō tuó