淒淒

唐代 韓偓
深將寵辱齊,往往亦淒淒。白日知丹抱,青雲有舊蹊。 嗜咸凌魯濟,惡潔助涇泥。風雨今如晦,堪憐報曉雞。
shēn jiāng chǒng   wǎng wǎng bái zhī dān bào   qīng yún yǒu jiù
shì xián líng   è jié zhù jīng fēng jīn huì   kān lián bào xiǎo