瓊上人留意學詩惑於多岐未明厥趣作四韻寤之了此一話則能詩三昩不出個中矣

宋代 歐陽澈
襟懷磊落富詩情,琢句端明法頌聲。格健要除蔬筍氣,語工須帶雪霜清。 碧雲矜式存風雅,黃卷沈潛學老成。鍛鍊更能師島可,禪林無患不知名。
jīn huái lěi luò shī qíng   zhuó duān míng sòng shēng jiàn yào chú shū sǔn   gōng dài xuě shuāng qīng    
yún jīn shì cún fēng   huáng juǎn shěn qián xué lǎo chéng duàn liàn gèng néng shī dǎo chán   lín huàn zhī míng