秦越人洞中詠

唐代 於鵠
扁鵲得仙處,傳是西南峰。年年山下人,長見騎白龍。 洞門黑無底,日夜唯雷風。清齋將入時,戴星兼抱松。 石徑陰且寒,地響知遠鍾。似行山林外,聞葉履聲重。 低礙更俯身,漸遠晝夜同。時時白蝙蝠,飛入茅衣中。 行久路轉窄,靜聞水淙淙。但願逢一人,自得朝天宮。
biǎn què de xiān chù   chuán shì 西 nán fēng nián nián shān xià rén   zhǎng jiàn bái lóng
dòng mén hēi   wéi léi fēng qīng zhāi jiāng shí   dài xīng jiān bào sōng
shí jìng yīn qiě hán   xiǎng zhī yuǎn zhōng shì xíng shān lín wài   wén shēng zhòng
ài gèng shēn   jiàn yuǎn zhòu tóng shí shí bái biān   fēi máo zhōng
xíng jiǔ zhuǎn zhǎi   jìng wén shuǐ cóng cóng dàn yuàn féng rén   cháo tiān gōng