沁園春·自古愚賢

元代 譚處端
自古愚賢,日月輪催,盡沉下泉。嘆張陳義斷,因名利恣,奢華後主,破壞家園。楚廟江邊,漢陵原畔,勢盡還空皆亦然。英雄輩,盡遺留壞冢,衰草綿綿。嗚呼往事堪憐。染虛幻浮華逐逝沿。又爭如省悟,塵勞夢趣,貧閒歸素,保煉丹田。越過輪迴,超升苦海,直上清涼般若船。逍遙岸,會玄明瓊路,同訪桃源。
xián   yuè lún cuī   jǐn chén xià quán tàn zhāng chén duàn yīn   míng shē   huá hòu zhǔ   huài jiā yuán chǔ miào jiāng biān hàn líng   yuán pàn shì jǐn   hái kōng jiē rán yīng xióng bèi jǐn liú   huài zhǒng shuāi cǎo mián   mián 綿 wǎng 綿 shì kān lián rǎn huàn huá zhú shì yán yòu zhēng xǐng 沿 chén láo mèng pín xián   guī bǎo liàn   dān tián yuè guò   lún huí chāo shēng hǎi zhí shàng qīng   liáng chuán   xiāo yáo àn huì xuán míng qióng tóng fǎng táo   yuán