沁園春(用定軒雨余有感韻寫山中之趣)

宋代 馮取洽
一雨霈然,六合全清,空無點埃。喜秋容新沐,為誰媚嫵,涼蟾留照,正爾徘徊。蠟屐清游,漁蓑淡話,富貴於予何有哉。雙溪上,總舊盟鷗鷺,來往無猜。 煙霞竹石松梅。更無數幽花陸續開。漸黃雞啄黍,肥堪一著,浮蛆拍瓮,美可三杯。兒解應門,翁方索句,俗客來時莫放來。青山好,盡從今日日,闥不妨排。
pèi rán   liù quán qīng   kōng diǎn āi qiū róng xīn   wèi shuí mèi   liáng chán liú zhào   zhèng ěr pái huái qīng yóu   suō dàn huà   guì yǒu zāi shuāng shàng   zǒng jiù méng ōu   lái wǎng cāi
yān xiá zhú shí sōng méi gèng shù yōu huā kāi jiàn huáng zhuó shǔ   féi kān zhù   pāi wèng   měi sān bēi ér jiě yìng mén   wēng fāng suǒ   lái shí fàng lái qīng shān hǎo   jǐn cóng jīn   fáng pái