沁園春·易得仲宣

宋代 陳人傑
易得仲宣,難得世間,有劉景升。嘆男兒未到,鳴珂謁帝,此身那免,彈鋏依人。橘自盈洲,蕕難共器,一榻相看如越秦。元龍者,獨門前有客,胸次無塵。君今重蒞詩盟。載弄玉飛瓊車後行。過鴟夷西子,曾游處所,水雲應喜,重見娉婷。張禹堂深,馬融帳暖,吟罷不妨絲竹聲。松江上,約扁舟棹雪,同看梅春。
zhòng xuān   nán de shì jiān   yǒu liú jǐng shēng tàn nán ér wèi dào   míng   shēn miǎn   dàn jiá rén yíng zhōu   yóu nán gòng   xiāng kàn yuè qín yuán lóng zhě   mén qián yǒu   xiōng chén jūn jīn zhòng shī méng zǎi nòng fēi qióng chē hòu xíng guò chī 西   céng yóu chù suǒ   shuǐ yún yīng   zhòng jiàn pīng tíng zhāng táng shēn   róng zhàng nuǎn   yín fáng zhú shēng sōng jiāng shàng   yuē piān zhōu zhào xuě   tóng kàn méi chūn