沁園春·信書成痴

宋代 陳著
信書成痴,捱到如今,無生可謀。奈渾家夢飯,谷難虛貸,長年斷肉,菜亦慳搜。風雨瀟瀟,江山落落,死又還生春復秋。八十歲,是這般多活,堪吊堪羞。 休休。盍自回頭。要鐵漢須從窮處求。那袁安閉戶,恬然僵臥,少陵任婦,長是貧愁。一等清風,千年佳話,蟻蚋看他金谷樓。是是是,笑出門天闊,一片雲浮。
xìn shū chéng chī   ái dào jīn   shēng móu nài hún jiā mèng fàn   nán dài   cháng nián duàn ròu   cài qiān sōu fēng xiāo xiāo   jiāng shān luò luò   yòu hái shēng chūn qiū shí suì   shì zhè bān duō huó   kān diào kān xiū
xiū xiū huí tóu yào tiě hàn cóng qióng chǔ qiú yuán ān   tián rán jiāng   shǎo líng rèn   cháng shì pín chóu děng qīng fēng   qiān nián jiā huà   ruì kàn jīn lóu shì shì shì   xiào chū mén tiān kuò   piàn yún