沁園春·我夢登天

宋代 陳人傑
我夢登天,盡把不平,問之化工。似桂花開日,秋高露冷,梅花開日,歲老霜濃。如此清標,依然香性,長在淒涼索寞中。何為者,祗紛紛桃李,占斷春風。一時列鼎分封。豈猿臂將軍無寸功。想世間成敗,不關工拙,男兒濟否,只聲遭逢。天曰果然,事皆偶爾,鑿井得銅奴得翁。君歸去,但力行好事,休問窮通。
mèng dēng tiān   jǐn píng   wèn zhī huà gōng shì guì huā kāi   qiū gāo lěng   méi huā kāi   suì lǎo shuāng nóng qīng biāo   rán xiāng xìng   zhǎng zài liáng suǒ zhōng wéi zhě   zhī fēn fēn táo   zhàn duàn chūn fēng shí liè dǐng fēn fēng yuán jiāng jūn cùn gōng xiǎng shì jiān chéng bài   guān gōng zhuō   nán ér fǒu   zhǐ shēng zāo féng tiān yuē guǒ rán   shì jiē ǒu ěr   záo jǐng de tóng de wēng jūn guī   dàn xíng hǎo shì   xiū wèn qióng tōng