沁園春 桃花源次夫子韻

清代 顧太清
一夜東風,吹醒桃花,春到人間。趁月朗風柔,扁舟一棹,綠波渺渺,花影珊珊。 洞裡有天,天涯有路,風月鶯花終古閒。惜春去,怕桃花結子,冷落神仙。 此中大好盤桓。有人面、依稀似舊年。悵前度劉郎,如今老去,玄都種樹,樹已含煙。 日暮天寒,露滋風損,開落無心誰與傳。認不出,似婷婷倩女,素魄娟妍。
dōng fēng   chuī xǐng táo huā   chūn dào rén jiān chèn yuè lǎng fēng róu   piān zhōu zhào   miǎo miǎo   huā yǐng shān shān
dòng yǒu tiān   tiān yǒu   fēng yuè yīng huā zhōng xián chūn   táo huā jié   lěng luò shén xiān
zhōng hǎo pán huán yǒu rén miàn shì jiù nián chàng qián liú láng   jīn lǎo   xuán dōu zhòng shù   shù hán yān
tiān hán   fēng sǔn   kāi luò xīn shuí chuán rèn chū   shì tíng tíng qiàn   juān yán