沁園春 感懷

宋代 范安瀾
落魄狂生,四十無聞,自顧奈何?縱青緗搜遍,文堪泣鬼; 黃金散去,門可張羅。壯不如人,老之將至,歷盡滄桑掣電過。 相看處,厭衣冠優孟,蝸壁千戈。 蹉跎甘守岩阿。嘆鏡里星星點鬢多。算來時豪氣,似泥沾絮; 眼前流景,若織拋梭。亦已焉哉,嗟無及矣,莫漫牢騷更著魔。 從茲後,且逢場作戲,劇飲歡歌。
luò kuáng shēng   shí wén   nài   zòng qīng xiāng sōu biàn   wén kān guǐ  
huáng jīn sàn   mén zhāng luo zhuàng rén   lǎo zhī jiāng zhì   jìn cāng sāng chè diàn guò
xiāng kàn chù   yàn guàn yōu mèng   qiān
cuō tuó gān shǒu yán ē tàn jìng xīng xing diǎn bìn duō suàn lái shí háo   shì zhān  
yǎn qián liú jǐng   ruò zhī pāo suō yān zāi   jiē   màn láo sāo gèng zháo
cóng hòu   qiě féng chǎng zuò   yǐn huān