沁園春 溉堂先生客南昌幕府屈首經師已踰兩載甫歸廣陵詞以訊之

清代 陳維崧
以磊落才,而注蟲魚,猶然譏之。況須如蝟磔,縮居幕下,興同驥渴,屈作經師。 車廄三間,兔園半冊,求我童蒙稏角兒。真奇事,似販茶商婦,出塞文姬。 墨應盾鼻能為。乃夏楚終朝手自持。更灌嬰城下,三年烽火,彭郎山後,一片旌旗。 月黑燈青,樽空夢破,想見書堂兀坐時。歸來鬢,惹小蠻忙問,雪到如斯。
lěi luò cái   ér zhù chóng   yóu rán zhī kuàng wèi zhé suō   xià xīng   tóng   zuò jīng shī    
chē jiù sān jiān   yuán bàn   qiú tóng méng jiǎo ér zhēn shì shì   fàn chá shāng chū   sài wén    
yīng dùn néng wéi nǎi jiǎ chǔ zhōng zhāo shǒu chí gèng guàn yīng chéng xià sān nián   fēng huǒ péng láng   shān hòu piàn   jīng      
yuè hēi dēng qīng   zūn kōng mèng   xiǎng jiàn shū táng zuò shí guī lái bìn   xiǎo mán máng wèn xuě   dào