沁園春(次韻林南金賦愁)

宋代 陳人傑
撫劍悲歌,縱有杜康,可能解憂。為修名不立,此身易老,古心自許,與世多尤。平子詩中,庾生賦里,滿目江山無限愁。關情處,是聞雞半夜,擊楫中流。 淡煙衰草連秋。聽鳴鴂聲聲相應酬。嘆霸才重耳,泥塗在楚,雄心元德,歲月依劉。夢落蓴邊,神遊菊外,已分他年專一丘。長安道,且身如王粲,時復登樓。
jiàn bēi   zòng yǒu kāng   néng jiě yōu wèi xiū míng   shēn lǎo   xīn   shì duō yóu píng zi shī zhōng   shēng   mǎn 滿 jiāng shān xiàn chóu guān qíng chù   shì wén bàn   zhōng liú
dàn yān shuāi cǎo lián qiū tīng míng jué shēng shēng xiāng yìng chóu tàn cái zhòng ěr   zài chǔ   xióng xīn yuán   suì yuè liú mèng luò chún biān   shén yóu wài   fēn nián zhuān qiū cháng ān dào   qiě shēn wáng càn   shí dēng lóu