沁園春

宋代 陳人傑
登壇焚篆,忽雲開晴,作沁園春歌之 道骨仙風,自天上來,月潭主人。把玉清寶印,按行川岳,神霄鐵尺,鞭叱雷霆。雨部收晴,日君騰照,一寸靈章飛杳冥。幡旗外,覺陰風肅肅,奔走神兵。 登壇瀝酒刑牲。有法饌如山飽萬靈。想乖龍驚起,碧潭無底,妖蟆戮盡,珪月長明。行比旌陽,功高李靖,玉府丹台登姓名。平生志,合為霖為雨,大慰蒼生。
dēng tán fén zhuàn   yún kāi qíng   zuò qìn yuán chūn zhī
dào xiān fēng   tiān shàng lái   yuè tán zhǔ rén qīng bǎo yìn   àn xíng chuān yuè   shén xiāo tiě chǐ   biān chì léi tíng shōu qíng   jūn téng zhào   cùn líng zhāng fēi yǎo míng fān wài   jué yīn fēng   bēn zǒu shén bīng
dēng tán jiǔ xíng shēng yǒu zhuàn shān bǎo wàn líng xiǎng guāi lóng jīng   tán   yāo jǐn   guī yuè zhǎng míng xíng jīng yáng   gōng gāo jìng   dān tái dēng xìng míng píng shēng zhì   wéi lín wèi   wèi cāng shēng