沁園春

宋代 陳人傑
何如爾。杜子美平生困躓不偶,而嘆老羞卑之言少,愛君憂國之意多,可謂知所愁矣。若於著衣吃飯,一一未能忘情,此為不知命者。故用韻以反騷 我自無憂,何用攢眉,今憂古憂。嘆風寒楚蜀,百年受病,江分南北,千載歸尤。洛下銅駝,昭陵石馬,物不自愁人替愁。興亡事,向西風把劍,清淚雙流。 邊頭。依舊防秋。問諸將君恩酬未酬。悵書生浪說,皇王帝霸,功名已屬,韓岳張劉。不許請纓,猶堪草檄,誰肯種瓜歸故邱。江中蜃,識平生許事,吐氣成樓。
ěr zi měi píng shēng kùn zhì ǒu   ér tàn lǎo xiū bēi zhī yán shǎo   ài jūn yōu guó zhī duō   wèi zhī suǒ chóu ruò zhù chī fàn   wèi néng wàng qíng   wèi zhī mìng zhě yòng yùn fǎn sāo
yōu   yòng cuán méi   jīn yōu yōu tàn fēng hán chǔ shǔ   bǎi nián shòu bìng   jiāng fēn nán běi   qiān zǎi guī yóu luò xià tóng tuó   zhāo líng shí   chóu rén chóu xīng wáng shì   xiàng 西 fēng jiàn   qīng lèi shuāng liú
biān tóu jiù fáng qiū wèn zhū jiāng jūn ēn chóu wèi chóu chàng shū shēng làng shuō   huáng wáng   gōng míng shǔ   hán yuè zhāng liú qǐng yīng   yóu kān cǎo   shuí kěn zhòng guā guī qiū jiāng zhōng shèn   shí píng shēng shì   chéng lóu