沁園春

宋代 張元干
欹枕深軒,散帙虛堂,畏景屢移。漸披襟臨水,支床就月,蓮香拂面,竹色侵衣。壓玉為醪,折荷當酉戔,臥看銀潢星四垂。人歸後,任飢蟬自嘯,宿鳥相依。 痴兒。莫蹈危機。悟三十九年都盡非。任紆朱拖紫,圍金珮玉,青錢流地,白璧如坻。富貴浮雲,身名零露,事事無心歸便歸。秋風動,正吳松月冷,蓴長鱸肥。
zhěn shēn xuān   sàn zhì táng   wèi jǐng jiàn jīn lín shuǐ   zhī chuáng jiù yuè   lián xiāng miàn   zhú qīn wèi láo   zhé dāng yǒu jiān   kàn yín huáng xīng chuí rén guī hòu   rèn chán xiào   宿 niǎo xiāng
chī ér dǎo wēi sān shí jiǔ nián dōu jǐn fēi rèn zhū tuō   wéi jīn pèi   qīng qián liú   bái chí guì yún   shēn míng líng   shì shì xīn guī biàn 便 guī qiū fēng dòng   zhèng sōng yuè lěng   chún zhǎng féi