秦太虛出魯直所寄詩因次其韻

宋代 李之儀
別子又春杪,幽懷誰與歡。返復事遠途,繚繞如理綿。 家山雖入眼,尚疑隔晨煙。破悶得子詩,鳴雞還到船。 追隨日苦短,容易悲長年。猶能共一轍,植足臨天旋。 下澤政有味,萬戶自我捐。唯有不舍心,常如俯奔川。
bié zi yòu chūn miǎo   yōu huái shuí huān fǎn shì yuǎn   liáo rào mián 綿
jiā shān suī yǎn   shàng chén yān mèn zi shī   míng hái dào chuán
zhuī suí duǎn   róng bēi cháng nián yóu néng gòng zhé   zhí lín tiān xuán
xià zhèng yǒu wèi   wàn juān wéi yǒu shě xīn   cháng bēn chuān