琴台

宋代 李廌
廣陵散成不忍傳,淵明援琴葛為弦。 乃知此樂潛聖賢,直與天地通其玄。 我兄能琴人所先,我非知音知自然。 或聞一曲山月前,輕揚如坐春水船。 逆隨河源上青天,口膠不語生醴泉。 鼓舞和氣如陶埏,至樂默默坐忘年。
guǎng líng sàn chéng rěn chuán   yuān míng yuán qín wèi xián  
nǎi zhī qián shèng xián   zhí tiān tōng xuán  
xiōng néng qín rén suǒ xiān   fēi zhī yīn zhī rán  
huò wén shān yuè qián   qīng yáng zuò chūn shuǐ chuán  
suí yuán shàng qīng tiān   kǒu jiāo shēng quán  
táo shān   zhì zuò wàng nián