琴僧見過 其二

宋代 韓淲
澗上秋深黃葉多,素琴終日奏雲和。上人過我還休去,一段風光可奈何。
jiàn shàng qiū shēn huáng duō   qín zhōng zòu yún shàng rén guò hái xiū   duàn fēng guāng nài