琴趣為錢唐教諭方欽賦

宋代 鄧林
靖節琴無弦,興來時一撫。雅趣溢沖襟,寧於弦上取。 伯牙弦上聲,遙遙在山水。向非鍾子期,此意共誰語。 聞君酷友琴,琴趣在何許。大弦奏宮商,小弦調徵羽。 羑里思文王,杏壇憶宣父。悠哉復悠哉,上溯千萬古。
jìng jié qín xián   xīng lái shí chōng jīn   níng xián shàng
xián shǎng shēng   yáo yáo zài shān shuǐ xiàng fēi zhōng   gòng shuí
wén jūn yǒu qín   qín zài xián zòu gōng shāng   xiǎo xián diào 調 zhēng
yǒu wén wáng   xìng tán xuān yōu zāi yōu zāi   shàng qiān wàn