琴曲四章

清代 曹雪芹
風簫簫兮秋氣深, 美人千里兮獨沉吟。 望故鄉兮何處? 倚桂杆兮涕沾襟。 山迢迢兮水長, 照軒窗兮明月光。 耿耿不寐兮銀河渺茫, 羅衫怯怯兮風露涼。 子之遭兮不自由, 予之遇兮多煩憂。 之子與我兮心焉相投, 思古人兮俾無尤。 人生斯世兮如輕塵, 天上人間兮感夙因。 感夙因兮不可惙, 素心如何天上月!
fēng xiāo xiāo qiū shēn  
měi rén qiān chén yín
wàng xiāng chǔ  
guì gān zhān jīn
shān tiáo tiáo shuǐ zhǎng  
zhào xuān chuāng míng yuè guāng
gěng gěng mèi yín miǎo máng  
luó shān qiè qiè fēng liáng
zi zhī zāo yóu  
zhī duō fán yōu
zhī xīn yān xiāng tóu  
rén yóu
rén shēng shì qīng chén  
tiān shàng rén jiān gǎn yīn
gǎn yīn chuò  
xīn tiān shàng yuè