琴曲歌辭·履霜操

唐代 韓愈
父兮兒寒,母兮兒飢。兒罪當笞,逐兒何為。 兒在中野,以宿以處。四無人聲,誰與兒語。 兒寒何衣,兒飢何食。兒行於野,履霜以足。 母生眾兒,有母憐之。獨無母憐,兒寧不悲。
ér hán   ér ér zuì dāng chī   zhú ér wéi
ér zài zhōng   宿 chù rén shēng   shuí ér
ér hán   ér shí ér xíng   shuāng
shēng zhòng ér   yǒu lián zhī lián   ér níng bēi