琴清軒

明代 李昌祺
野客本沖素,瑤琴何靜淵。層軒久絕俗士跡,綠綺自上朱絲弦。 初彈徵調聲古淡,澤國葦寒鳴旅雁。再彈宮音如逆泉,冰盤亂走珠璣圓。 斯須改調羽仍角,灑灑明珠相續落。秋冷瀟湘見斷雲,春和鸞鳳鳴阿閣。 吾聞伯牙昔善琴,後來不復傳遺音。如何到處聽者少,悠悠山水空高深。 銀箏錦瑟人同喜,流蕩娃淫悅俗耳。衛國誰知擊磬心,齊門孰識吹竽恥。 三尺焦桐只獨怡,希聲大雅世豈知。但令妙解徽弦趣,不必黃金鑄子期。
běn chōng   yáo qín jìng yuān céng xuān jiǔ jué shì   shàng zhū xián    
chū dàn zhēng diào 調 shēng dàn   guó wěi hán míng yàn zài dàn gōng yīn quán bīng   pán luàn zǒu zhū yuán    
gǎi diào 調 réng jiǎo   míng zhū xiāng luò qiū lěng xiāo xiāng jiàn duàn yún chūn   luán fèng míng ā    
wén shàn qín   hòu lái chuán yīn dào chù tīng zhě shǎo yōu   yōu shān shuǐ kōng gāo shēn    
yín zhēng jǐn rén tóng   liú dàng yín yuè ěr wèi guó shéi zhī qìng xīn   mén shú shí chuī chǐ    
sān chǐ jiāo tóng zhǐ   shēng shì zhī dàn lìng miào jiě huī xián   huáng jīn zhù